Indochina:The Signing Of The Seato Treaty In 1955 And Unrest In Vietnam – Ký Hiệp Ước Seato Năm 1955

Indochina:The Signing Of The Seato Treaty In 1955 And Unrest In Vietnam – Ký Hiệp Ước Seato Năm 1955

Indochina: The Signing Of The Seato Treaty In 1955 And Unrest In Vietnam – Đông Dương: Ký Hiệp Ước Seato Năm 1955 Và Tình Trạng Bất Ổn Ở Việt Nam. VIỆT NAM CỘNG HÒA: NỀN ĐỆ NHẤT VIỆT NAM CỘNG HOÀ (1955-1963): Indochina: The Signing Of The Seato Treaty In 1955 And Unrest In Vietnam – Đông Dương: Ký Hiệp Ước Seato Năm 1955 Và Tình Trạng Bất Ổn Ở Việt Nam. Indochina: The Signing Of The Seato Treaty In 1955 And Unrest In Vietnam Southeast Asia Treaty Organization (SEATO), regional-defense organization from 1955 to 1977, created by the Southeast Asia Collective Defence Treaty, signed at Manila on September 8, 1954, by representatives of Australia, France, New Zealand, Pakistan, the Philippines, Thailand, the United Kingdom, and the United States. The treaty came into force on February 19, 1955. Pakistan withdrew in 1968, and France suspended financial support in 1975. The organization held its final exercise on February 20, 1976, and formally ended on June 30, 1977. The formation of SEATO was a response to the demand that the Southeast Asian area be protected against communist expansionism, especially as manifested through military aggression in Korea and Indochina and through subversion backed by organized armed forces in Malaysia and the Philippines. Vietnam, Cambodia, and Laos (the successor states of Indochina) were not considered for membership in SEATO for reasons that related to the Geneva agreements of 1954 on Vietnam. These states were, however, accorded military protection by a protocol. Other nations of South and Southeast Asia preferred to retain their foreign policies of nonalignment. The treaty defined its purposes as defensive only and included provisions for self-help and mutual aid in preventing and countering subversive activities from without and cooperation in promoting economic and social progress. SEATO had no standing forces but relied on the mobile striking power of its member states, which engaged in combined military exercises. Đông Dương: Ký Hiệp Ước Seato Năm 1955 Và Tình Trạng Bất Ổn Ở Việt Nam. Tổ chức Hiệp Ước Đông Nam Á (SEATO), tổ chức phòng thủ khu vực từ năm 1955 đến 1977, được thành lập bởi Hiệp Ước Phòng Thủ Tập Thể Đông Nam Á, được ký kết tại Manila ngày 8 tháng 9 năm 1954, bởi đại diện của Úc, Pháp, New Zealand, Pakistan, Philippines, Thái Lan, Vương Quốc Anh và Hoa Kỳ. Hiệp ước có hiệu lực vào ngày 19 tháng 2 năm 1955. Pakistan rút lui vào năm 1968, và Pháp đình chỉ hỗ trợ tài chính vào năm 1975. Tổ chức này tổ chức cuộc tập trận cuối cùng vào ngày 20 tháng 2 năm 1976 và chính thức kết thúc vào ngày 30 tháng 6 năm 1977. Việc thành lập SEATO là một phản ứng trước yêu cầu khu vực Đông Nam Á được bảo vệ chống lại chủ nghĩa bành trướng của cộng sản, đặc biệt là thể hiện qua hành động xâm lược quân sự ở Đại Hàn và Đông Dương và thông qua hoạt động lật đổ được hỗ trợ bởi các lực lượng vũ trang có tổ chức ở Mã Lai Á và Phi Luật Tân. Việt Nam, Cam Bốt và Lào (các quốc gia kế thừa của Đông Dương) đã không được xem xét trở thành thành viên của SEATO vì những lý do liên quan đến các hiệp định Geneva năm 1954 về Việt Nam. Tuy nhiên, những quốc gia này được bảo vệ quân sự theo một giao thức. Các quốc gia khác ở Nam và Đông Nam Á thích giữ nguyên chính sách đối ngoại không liên kết của mình. Hiệp ước xác định mục đích của nó chỉ là phòng thủ và bao gồm các điều khoản về tự lực và hỗ trợ lẫn nhau trong việc ngăn chặn và chống lại các hoạt động lật đổ mà không có và hợp tác trong việc thúc đẩy tiến bộ kinh tế và xã hội. SEATO không có lực lượng thường trực mà dựa vào sức mạnh tấn công cơ động của các quốc gia thành viên, các quốc gia này đã tham gia vào các cuộc tập trận quân sự kết hợp.